‘HIỆP SĨ’ 60 TUỔI CỨU SỐNG HÀNG TRĂM NGƯỜI Ở SÔNG SÀI GÒN

Trên sông Sài Gòn, đoạn chảy qua phường 13, quận Bình Thạnh (TP Hồ Chí Minh), có một người đàn ông ngoài 60 tuổi đã dành phần lớn cuộc đời mình để giành lại hàng trăm mạng sống từ tay hà bá. Ðó là câu chuyện của ông Nguyễn Văn Chúc (tên thân mật là Ba Chúc, trong ảnh), người được người dân trìu mến gọi là “hiệp sĩ trên sông Sài Gòn”.

 Ông Ba Chúc bắt đầu câu chuyện khi kể về cuộc đời mình, cuộc đời mà như ông nói, đã gắn chặt với dòng sông Sài Gòn. Ông sinh năm 1957. Từ hồi 9, 10 tuổi, ông đã theo cha lênh đênh trên sông. Sau nhiều lần, chứng kiến cha cứu người không may rơi xuống sông, ông nhen nhóm ý định tiếp tục theo cha làm việc thiện.

 Sau này, khi cha già yếu, ông tiếp quản luôn công việc vớt xác, cứu người với tâm nguyện là lời khuyên của bậc sinh thành: “Vì cái tâm con ạ!”. Tuổi thanh niên, ông có cảm tình với cô hàng xóm Nguyễn Thị Hinh, hai người cảm thông vì cùng cảnh nghèo khó mà đến với nhau. Không câu tỏ tình, khi hẹn thề, ông chỉ nói: “Ðời anh sống dựa vào con tôm, con cá dưới con sông này. Công việc chủ yếu của anh là cứu những người không may gặp nạn. Em theo anh thì về ở với anh, cùng anh làm việc tốt”.

 Hành trang cứu người của ông Chúc chỉ là chiếc xuồng gỗ và một sợi dây thừng dài. Mỗi khi biết có người đang bị chìm, ông nhanh chóng xác định vị trí rồi lao xuồng ra. Khi ra đến nơi, ông nhảy xuống sông, rồi cố sức đưa người bị đuối nước lên xuồng. Có những trường hợp nạn nhân do quá hoảng loạn, đã giãy giụa rồi bám chặt lấy người ông, gỡ mãi không ra được. Những lúc đó, ông phải cố giằng ra, rồi cột dây thừng vào chân, thít chặt lại để kéo lên. Khi lên bờ, việc đầu tiên của ông Ba Chúc là sơ cứu, làm động tác hô hấp nhân tạo để nạn nhân hồi tỉnh.

 Nếu nạn nhân không nguy hiểm đến tính mạng, ông thường đưa lên ghe, lấy quần áo của vợ chồng mình thay cho người ta rồi hỏi han nguyên nhân. Rất nhiều người sau khi được cứu, thú nhận do nghĩ quẩn. Những lần như thế, vợ chồng ông Ba Chúc lại trở thành những “nhà tâm lý”, khuyên giải người ta đừng vì một phút thiếu suy nghĩ mà coi rẻ tính mạng, rồi ảnh hưởng đến gia đình, người thân.

 Mấy chục năm gắn bó trên sông Sài Gòn cuộc sống vợ chồng Ba Chúc vẫn nghèo. Do vợ đau yếu, hai vợ chồng không thường xuyên sống ở trên ghe mà dựng tạm một căn lán nhỏ rộng chưa đầy 10 m2 sát bên sông để ở. Toàn bộ vật liệu để dựng lán vợ chồng ông Ba Chúc xin mỗi nơi một chút.

 Vật dụng trong lán gồm những đồ dùng sơ sài, những thứ như ti-vi, tủ lạnh, bếp ga, đều của những người được vợ chồng ông cứu mạng biết tin gia đình ông “lên bờ” đã gửi tặng. Căn lán cũng chính là tâm nguyện của vợ chồng ông, để hai người có thể sống bên bờ sông, mỗi khi có người gặp nạn có thể ra cứu kịp thời. Những người được ông Ba Chúc cứu, có người quay lại cảm ơn, có người một đi không trở lại, điều đó với ông cũng chẳng quan trọng.

 Ông luôn tâm niệm, cứu người là chuyện phúc đức, không bao giờ trông chờ sự báo đáp. “Cách đây hơn 10 năm, một nhóm công nhân đang sửa cầu thì giàn giáo sập, một người tên Ðức bị cuốn ra chới với dưới dòng nước được vợ chồng tôi cứu lên bờ. Cảm kích ơn cứu mạng, Ðức nhận vợ chồng tôi là bố mẹ nuôi. Giờ đã có gia đình, thi thoảng vợ chồng, con cái Ðức lại qua thăm vợ chồng tôi. Với chúng tôi, chỉ cần như thế là đủ”, ông Ba Chúc chia sẻ.

Nguồn: nhandan.com.vn và zing.vn